DÂN CÁ ...GỖ

DÂN CÁ ...GỖ

......


Chẳng dấu chi em
Anh là dân cá gỗ.
Củ khoai hà cho chó , chó nỏ ăn.
Nhút Thanh Chương và tương Nam Đàn
Quả cà Nghệ. Ba đời con khát nước.

Ngọn gió Lào áo quần cha rách tướp
Mẹ lẫy Kiều ru anh ngủ thâu trưa .
Dân quê choa không phải dân vừa
Đói thì đói . Chưa bao giờ thiếu chữ
Không quỳ gối trước cường quyền đao phủ
Có chém đầu cũng đứng thẳng đọc thơ.

Cái tính gàn gàn Đồ Nghệ ngàn xưa
Em thông cảm. Từ từ anh sẽ sửa.
Nếu ông Trời xe duyên hai đứa
Em có về tắm nước sông Lam ?
Con sông xanh thuở bé anh kéo thuyền
Toạc vai áo theo vầng trăng lội ngược.

Anh đưa em về đình Võ Liệt
Mở trang vàng bia đá danh nhân
Quả trám chua mẹ kho cá lá gừng
Ăn một bận suốt đời không quên được ...

Lớp trẻ quê anh bây giờ hơn trước
Toan tính làm giàu chẳng chịu thua ai
Sang tận Đông Âu mua đất bán trời
Thống lĩnh thương trường . Làm Vương làm Soái
Mánh buôn lậu vô cùng hiện đại
Biết cách đánh hàng quá cảnh như chơi.

Xứ quạt mo lắm tật nhiều tài
Em yên chí. Họ thương người đáo để.
Bao kẻ sỹ lừng danh xứ Nghệ
Gái Hà Thành chịu cắp nón đi theo.
Anh sinh ra trên mảnh đất nghèo
Không sợ khổ. Sống đời giản dị
Nếu mai này em làm dâu xứ Nghệ
Sẽ quen dần tiếng trọ trẹ quê anh

Có giận ai quyết không để bụng mình
Tính bộc trực. Nhiều người ưa nói thẳng
Nói xong rồi cõi lòng thanh thản
Gặp lại cười. Gần gũi thân hơn.
Bố mẹ anh chân chất nhu hiền
Quý con dâu hơn là con đẻ.
Gái Bắc Kỳ nói năng nhỏ nhẹ
Khéo chiều lòng... Ai mà chẳng thương em ...


Tg: Văn Thanh

Khả phong: ST